4
December
Dòng Sông và Khoảng Trời
Anh như khoảng trời xanh cứ xa vời thăm thẳm
Em như dòng sông vắng ôm bóng hình mộng mơ
Trời xanh vô tình lắm chẳng thương sông bao giờ
Sông thật là nông nổi sóng lao xao bến bờ
Những khi trời tràn nắng, sông ngỡ ngàng mộng du
Trải mình như dải lụa dệt thêu ngàn ý thơ
Phù xa lòng trở nặng phơi bãi non nõn nà
Cả khi trời đổi mưa sông vẫn đầy hy vọng
Trời lại trong xanh lắm bão giông rồi sẽ qua
Kim Giang
This entry was posted on Friday, December 4th, 2009 at 3:41 pm and is filed under Thơ. Follow the comments through the RSS 2.0 feed. You can post a comment, or leave a trackback.