Số 0 và Âm Dương

Bạn bè ai cũng khâm phục tài học và hiểu rộng của hắn. Vậy mà đợt thi đại học vừa rồi, hắn rớt! Hắn thấy cuộc đời mình là một con số 0. Hắn không dám ngẩng mặt nhìn người thân và bạn bè, mà ủ mình vào căn phòng kín mít.
Đến một ngày, nỗi thất vọng bao trùm căn phòng đen như mực. Hắn tự tử! Cuộc đời tưởng như đã đi vào cõi âm vô tận. May sao, mẹ hắn phát hiện sớm và kịp đưa vào bệnh viện. Hắn tỉnh dần. Cạnh bên giường, mẹ hắn với đôi mắt quầng thâm, đau khổ. Hắn thấy lòng hối hận.
Kế bên giường hắn nằm là giường của một bệnh nhân bị ung thư. Nó – con bé mới học lớp 12 – mang trong mình căn bệnh ung thư máu. Hằng tuần phải chịu những cơn đau đớn khi truyền hóa chất và thay máu. Vậy mà nó lúc nào cũng cười, bảo cuộc sống đối với nó là những chuỗi ngày tươi đẹp. Chỉ có một nỗi buồn duy nhất là không được học tiếp và chưa một lần biết được cảm giác thi đại học.
Hắn chợt nhận ra mình đang có niềm hạnh phúc mà nhiều người không thể có. Ra viện, hắn mang sách vở vào học với nó. Hắn dạy nó những kiến thức trong nhà trường. Nó dạy lại hắn cách sống lạc quan, không lùi bước trước số phận. Cuộc sống hắn bước qua vạch số 0 và đi tới những con số dương bất tận: một niền tin, trăm điều hạnh phúc và vạn nụ cười…

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS
Comments ( 1 )

Đây là câu chuyện về bà nội mà bố đã kể lại cho tôi nghe.

Năm 1949, bố tôi vừa trở về từ chiến trường. Buồn thay, niềm vui sum họp gia đình chẳng mấy chốc tan biến vì bà nội đột nhiên đổ bệnh rất nặng và buộc phải nhập viện. Bà bị bệnh thận và các bác sĩ nói rằng bà cần được truyền máu ngay lập tức nếu không bà khó có thể qua khỏi đêm đó. Vấn đề là bà tôi thuộc nhóm máu AB – một nhóm máu rất hiếm và trong ngân hàng máu không còn và cũng không có những chuyến bay tải máu cấp cứu như bây giờ.

Tất cả các thành viên trong gia đình đều đi thử máu nhưng không ai có thể truyền máu được cho bà nội. Vì thế bác sĩ không thể cho gia đình tôi bất cứ một tia hi vọng nào, bà nội đang đứng trên ngưỡng cửa của cái chết.

Bố tôi đau khổ rời khỏi bệnh viện để về thông báo cho mọi người trong gia đình để gặp nội lần cuối. Khi bố tôi đang lái xe trên đường cao tốc, ông đi qua một người lính đang vẫy tay xin đi nhờ. Lúc đó trong lòng bố tôi đang đau đớn khôn cùng, ông không có ý định làm một cử chỉ tốt đối với ai cả. Nhưng có một điều gì đó thôi thúc ông dừng lại và ngồi đợi người lính xa lạ trèo vào xe.

Bố tôi quá đau buồn nên cũng chẳng hỏi tên người lính đó, nhưng người lính đó đã chú ý đến gương mặt đau khổ của bố tôi, anh bèn hỏi thăm cơ sự. Cha tôi vừa khóc vừa nói cho anh lính xa lạ này biết mẹ ông đang nằm trong bệnh viện vì không có máu nhóm AB – để truyền cho bà. Và nếu bà không được truyền máu trong đêm nay thì bà chắc chắn sẽ chết.

Nghe xong câu chuyện, người lính chưa rõ danh tính chợt xoè bàn tay trước mặt bố tôi. Trong lòng bàn tay là một tấm thẻ đeo quanh cổ. Trên tấm thẻ có ghi nhóm máu AB. Người lính bảo bố tôi quay xe chở anh đến bệnh viện.

Bà nội tôi đã sống đến tận năm 1996, 47 năm sau đó và cho đến tận bây giờ không ai trong gia đình tôi biết tên người lính tốt bụng và bố tôi vẫn tự hỏi, đó là một người lính hay một thiên thần trong bộ quân phục?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS
Comments ( 0 )

Craig, một người bạn đại học của tôi, hễ bước vào căn phòng nào thì ở đó ngập tràn sức sống và rộn rã tiếng cười. Cậu ấy tập trung sự chú ý vào bạn trong lúc bạn đang nói, và bạn cảm thấy mình đột nhiên trở nên quan trọng lạ kỳ. Mọi người cực kỳ yêu mến cậu ấy!

Vào một ngày mùa thu nắng nhẹ, Craig và tôi cùng ngồi trong phòng đọc sách. Tôi nhìn chằm chằm ra phía cửa sổ khi thấy một vị Giáo sư của tôi đang băng qua bãi đỗ xe.

- “Tớ không muốn chạm mặt ông ấy”, tôi nói.

- “Tại sao?”, Craig hỏi.

Tôi giải thích rằng, trong học kỳ mùa xuân năm ngoái, vị Giáo sư đó và tôi đã chia tay nhau sau những học phần tồi tệ của tôi. Tôi đã phá tan những kế hoạch của thầy bằng kết quả học tập không mấy sáng sủa của mình. Bên cạnh đó, ông ta không thích tôi.

Craig nhìn xuống đôi bàn tay đan chéo vào nhau. “Có lẽ cậu đã sai,” cậu ấy nói. “Có lẽ cậu đang trốn chạy — và cậu không muốn gặp thầy chỉ vì cậu sợ. Thầy có thể nghĩ rằng cậu không thích thầy, thế nên thầy không tỏ vẻ thân thiện. Người ta thích những ai thích họ. Nếu cậu thể hiện sự quan tâm đối với thầy, nhất định thầy sẽ quan tâm lại đến cậu thôi. Cậu hãy đi gặp và nói chuyện với thầy đi.”

Lời nói của Craig thật chí lý. Tôi ngập ngừng bước xuống cầu thang và tiến thẳng đến bãi đỗ xe. Tôi chào thầy một cách chân thành và hỏi thăm về kỳ nghỉ hè vừa rồi của thầy. Thầy nhìn tôi và ngạc nhiên thực sự. Chúng tôi cùng nhau đi ra khỏi chỗ đó. Và tôi có thể hình dung được Craig đang theo dõi từ phía cửa sổ với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Craig đã giải thích cho tôi một khái niệm đơn giản, quá đơn giản đến nỗi không thể tin được là tôi chưa bao giờ biết đến. Cũng giống như hầu hết các bạn trẻ, tôi cảm thấy mình thiếu tự tin và dần dần sợ sẽ bị người khác nhận xét — trong khi, thực ra họ lại đang bận tâm không biết tôi sẽ nhận xét thế nào về họ. Kể từ hôm đó trở đi, thay vì cứ chăm chăm đọc ý tứ trong ánh mắt của người khác, tôi nhận ra điều cần thiết mà con người ta cần làm là kết giao và chia sẻ thông tin. Tôi khám phá ra thế giới của những người mà tôi chưa hề biết trước đó.

Chẳng hạn, một lần trên chuyến tàu cao tốc qua Canada, tôi đã bắt chuyện với một người đàn ông mà mọi người ai cũng có vẻ xa lánh, bởi vẻ nói năng lè nhè và lắp bắp như thể người say rượu. Hóa ra ông ta đang trong giai đoạn hồi phục chức năng do tai nạn. Ông ta từng là một kỹ sư trên chính tuyến đường mà chúng tôi đang đi và sẽ đi suốt đêm hôm đó. Khi bình minh bắt đầu tỏa sáng chân trời, ông ta sờ soạng tìm tay tôi và nhìn vào mắt tôi. “Cám ơn vì đã nghe tôi nói. Hầu hết mọi người đều không quan tâm đến những chuyện này.”

Tại một góc phố ở Oakland, California, một gia đình đã chặn tôi lại để hỏi đường, hóa ra họ là khách du lịch đến từ bờ biển Tây Bắc nước Úc. Tôi hỏi thăm họ về cuộc sống ở quê nhà. Họ đã làm cho tôi thích thú với những câu chuyện về loài cá sấu khổng lồ sống ở vùng đầm lầy nước mặn Châu Phi có “cái lưng lớn như mui xe ôtô.”

Mỗi cuộc gặp gỡ đều bắt đầu một chuyến phiêu lưu, mỗi người đều có một bài học trong cuộc sống. Người giàu, kẻ nghèo, người quyền lực và kẻ cô đơn… tất cả đều có ước mơ và cả lo lắng giống như bạn. Và mỗi người trong họ đều có một câu chuyện riêng để kể nếu tôi sẵn lòng lắng nghe.

Chúng ta có thường để những cơ hội đó vuột qua mình mỗi ngày? Một cô gái mà mọi người cho là quê mùa, một chàng trai với bộ áo quần kỳ quặc chẳng giống ai — những người đó đều có những câu chuyện để kể, chắc chắn bạn cũng vậy. Và cũng như bạn, họ mong rằng ai đó sẽ sẵn lòng lắng nghe.

Đây là những gì mà Craig biết. Yêu mến người khác trước sau đó là thăm hỏi. Nhìn xem, những niềm vui bạn đem đến cho người khác sẽ đền đáp lại cho bạn gấp trăm lần.

H.Đ dịch – Theo scentednotes.diaryland

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS
Comments ( 0 )

 

Một chàng thanh niên trẻ và thành đạt đang ngao du trên phố bằng chiếc xe Jaguar mới. Anh ta đi khá nhanh nhưng vẫn tò mò quan sát mấy đứa trẻ con đang ném thứ gì đó từ bãi đỗ xe. Bất chợt…

Anh thoáng thấy có vật vừa ném vào xe mình. Dừng xe ngay lập tức, nhưng anh không thấy có một ai.

Thay vào đó là vết tích của một viên gạch đã đập mạnh vào bên cạnh cánh cửa chiếc Jaguar. Đạp phanh, lái chiếc Jaguar quay trở lại nơi mà viên gạch đã được ném ra, người lái xe giận dữ nhảy ra ngoài. Anh ta tóm lấy cậu bé gần nhất và đẩy cậu sát lại chỗ đỗ ô tô, quát lớn:

“Viên gạch này là sao và mày là ai? Mày vừa làm cái quái quỷ gì thế? Đó là cái ô tô mới và viên gạch mày ném sẽ khiến tao phải mất rất nhiều tiền để sửa nó. Mày có biết điều đó không? Tại sao mày lại làm vậy?”.

Cậu bé có vẻ hoảng sợ: “Cháu thực sự xin lỗi… Nhưng cháu không biết làm cách nào khác. Cháu đã ném viên gạch vì không một ai dừng lại giúp cháu cả”.

Những giọt nước mắt bắt đầu chảy dài xuống mặt và cằm cậu bé, cậu chỉ vào chỗ khuất bãi đỗ xe gần đó.

“Kia là anh trai cháu”, cậu nói. “Anh ấy bị chệch bánh xe lăn và ngã ra lề đường nhưng cháu thì không thể nào đỡ nổi anh ấy lên”.

Nước mắt trực trào ra, cậu bé hỏi người thanh niên còn đang ngỡ ngàng: “Ông có thể giúp cháu đưa anh ấy trở lại xe lăn không ạ? Anh ấy bị thương, anh ấy quá nặng đối với cháu”.

Đừng để cuộc sống hối hả cuốn đi cả lòng tốt trong mỗi con người.

Không nói nên lời, người lái xe vội vã chạy ngay đến và nâng cậu bé tàn tật lên lại chiếc xe lăn. Sau đó, lại gần chiếc Jaguar, anh sờ tay vào vết xước. Vết cắt còn mới, nhưng một thoáng trong đầu, anh thấy, thực ra thì cũng chưa đến mức quá tệ.

“Cám ơn ông. Chúa sẽ ban phước lành cho ông”. Đứa trẻ xúc động nói với người lạ mặt.

Sửng sốt trước thái độ của đứa trẻ, chàng thanh niên nhìn theo đứa trẻ đẩy chiếc xe lăn xuống vỉa hè hướng về nhà của nó.

Nhìn lại chiếc Jaguar, sự hư hại rất dễ nhận thấy nhưng anh không bao giờ băn khoăn đến chuyện sửa chữa vết lõm ở cạnh cửa nữa. Anh sẽ giữ vết lõm đó để nhắc nhở mình rằng: “Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh, và nếu có ai đó ném đá vào bạn thì hãy khoan tức giận, rất có thể họ đang cần bạn giúp đỡ”.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS
Comments ( 3 )

Danh Ngôn Hình

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS
Comments ( 3 )

Danh Ngôn Tình Bạn

Phước thay người nào có tài kết bạn, vì đó là một trong những quà tặng quý nhất của Thượng đế. Món quà này bao gồm nhiều điều hay, nhưng trên hết là khả năng vượt khỏi chính mình
Thomas Hughs

Một trong những hạnh phúc lớn nhất ở đời này là tình bạn, và một trong những hạnh phúc của tình bạn là có một người để gửi gắm những tâm sự thầm kín.A. ManzoniMột ngày cho công việc cực nhọc, một giờ cho thể thao, cả cuộc đời cho bạn bè vẫn còn quá ngắn ngủi
Emerson

Có một định mệnh biến chúng ta thành anh em: Không ai đi đường một mình, tất cả những gì ta gửi vào cuộc đời của người khác sẽ quay trở về cuộc đời của ta
Edwin Markham

Có những người bạn gội anh lúc 11 giờ đêm cho anh nghe tiếng hót chim họa mi
Brown

Có tình bạn là có được chiếc chìa khóa mở vào tâm hồn người khác
Edgar Goodspeed

Người bạn chân thực luôn luôn là: Khi bạn lầm lỗi, người đó không nghĩ là bạn thường xuyên làm như vậy
Laurence Peter

Người ta thường cô đơn bởi vì người ta thường chỉ lo xây tường chứ không lo xây dựng những nhịp cầu
Anonymous

Lòng trung thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người: Sự thật, lòng tin cậy, tình bạn và tình yêu đều tùy thuộc vào điều đó cả.
Elvis Presley

Tha thứ đã là tốt. Quên đi lại là tốt hơn.
Epicure

Không người nào có thể tự nhiên trưởng thành trên đời này và có một cuộc sống hoàn hảo mà không có ít nhất một người hiểu mình
Paul Tournier

Cách duy nhất để có bạn bè là chính bản thân mình phải là một người bạn.
Emerson

Anh là kẻ thù ghê gớm của chính anh nếu anh là kẻ hèn nhát; nhưng nếu anh là người dũng cảm, anh lại là người bạn tốt nhất của chính bản thân anh.
Frank

Nếu anh không thể nói với bạn một cách thẳng thắn, công khai, thậm chí gay gắt nữa, tất cả những gì anh nghĩ về bạn, hành vi của bạn hoặc nếu anh không thể nghe bạn nói một sự thật như thế về bản thân anh thì các anh chưa thật sự tin nhau, chưa hiểu nhau, chưa tôn trọng nhau
Gôn-sa-rốp

Khó khăn là một phần của cuộc sống, và nếu bạn không chia sẻ nó, bạn sẽ không mang lạ cho người yêu mến bạn cơ may để yêu bạn nhiều hơn
Dinah Shore

Đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời.Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời nói thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn rung động
Henry Beecher

Bạn hãy tin cậy mọi người, họ sẽ trung thành với bạn. Bạn cao thượng với họ, họ sẽ biểu lộ sự cao thượng với bạn
R.Emerson

Đừng bỏ cuộc! Hãy kết giao với những người giàu nghị lực và có kỷ luật. Hãy giao du với những người có cao vọng và luôn sống tích cực
Earvin Johnson

Nếu trái tim bạn là một đóa hoa hồng, miệng bạn sẽ thốt ra những lời ngát hương
Ngạn ngữ Nga

Hãy đối xử với bạn bè như đối xử với những bức tranh, nghĩa là hãy đặt họ ở những góc độ có nhiều ánh sáng nhất
J. Churchil

Nếu ta hiểu biết kẻ khác như chính ta, những hành động đáng trách nhất của họ cũng đáng được tha thứ
Aldré Maurois

Cách hay nhất để giữ bạn bè là không bao giờ mắc nợ họ một tí gì và cũng chẳng bao giờ để họ mắc nợ mình
Paul de Kock

Tình bạn ít ồn ào nhất và khiêm nhường nhất là tình bạn hữu ích nhất
J.Eđison

Ai không có một người bạn chân chính thì người đó không xứng đáng được sống
Democrite

Nếu quy luật đầu tiên của tình bạn là phải vun đắp nó thì quy luật thứ hai là phải độ lượng khi quy luật thứ nhất bị sao nhãng
Vontaire

Những gì bạn đã giúp ta không bằng niềm tin bạn sẽ giúp ta
Epicurus

Bạn bè là người ta có thể nói chuyện mà không cần dùng đến lời nói
E. Presley

Nỗ lực lớn nhất của tình bạn không phải là chỉ thẳng cho bạn thấy khuyết điểm mà là làm cách nào cho bạn thấy được nó.
La Rochfoucauld.

Những người bạn thông minh còn mãi như những cuốn sách tốt nhất của cuộc đời.
Calderon

Bạn bè tốt thanh toán tiền của họ một cách nhanh chóng
Tục ngữ Trung Quốc

Muốn làm người tốt phải tìm bạn tốt
Cổ ngữ

Tags: , , ,

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS
Comments ( 3 )