Điều này nghe quá là lạ lẫm với bạn phải không? Nhưng bạn có thể đánh lừa chính bản thân mình để tự ăn ít đi. Bạn có thể giảm vài cân không tốn sức chỉ với vài mẹo nhỏ sau.
1. Đánh lừa vị giác
“Lượng thức ăn bạn tiêu thụ trong một đĩa ăn bình thường, dù chỉ một hay hai khẩu phần ăn là thứ mà mọi người vẫn coi là một lượng thức ăn tiêu thụ thường ngày” – Jim Painter, một tiến sĩ, nhà nghiên cứu tâm lí thực phẩm đại học East Illinois nói. Lời khuyên đưa ra của ông là: Giảm lượng thức ăn trong đĩa ăn hàng ngày của bạn. “Nếu bạn có khả năng kiềm chế bản thân trước khi ăn no ứ ự, bạn sẽ có thể ăn ít đi nhưng vẫn cảm thấy thoả mãn với bữa ăn đó.”
2. Nói không với phim truyền hình
Có thể bạn muốn ghi lại tập phim mới nhất mà bạn thường xem mỗi khi ăn bữa tối xong. Thế nhưng, theo Dirk Smeesters, một thạc sĩ và là giáo sư liên kết của đại học Eramus ở Hà Lan thì “Các chương trình truyền hình là những kẻ giết người gián tiếp thường gợi nhắc chúng ta về phẩm cách của chính mình. Trong trường nhận thức, điều này có thể khiến một số người cảm thấy buồn chán và càng kích động họ ăn nhiều hơn lượng thức ăn thường ngày mà họ tiêu thụ.”
3. Hãy ăn chậm
Việc nhai thức ăn như là một bộ môn thể thao có thể tính được lượng calo mà bạn tiêu thụ, theo như một nghiên cứu mới nhất từ ĐH Rhode Island. Các nhà nghiên cứu phát hịên ra rằng những phụ nữ với cơ thể trung bình mất thêm khoảng 20 phút để ăn thì ăn được ít hơn 10 % và cảm thấy thoả mãn với việc ăn uống hơn những người kết thúc sớm hơn. “Mất khoảng 20 phút để bộ não biết rằng bạn đã no” – Nhà nghiên cứu chính Ana M. Andrade nói. Hãy ăn chậm lại và dừng một lúc mỗi khi nhai. Sau mỗi 5 phút, tự kiểm tra xem bạn có còn đói không.
4. Hoạt động của bộ nhớ
Trước khi ăn một miếng chiếc bánh cho buổi tráng miệng buổi trưa, hãy gợi nhớ lại tất cả những thứ bạn đã ăn trong trưa hôm đó. Trong một nghiên cứu phát hành của tờ Physiology & Behavior, những người viết tất cả những chi tiết bữa ăn vừa rồi của họ (như vị hay nguyên liệu của chúng) ăn ít hơn những 33% lượng thức ăn họ dùng để tráng miệng. “Ghi nhớ một bữa ăn gần của bạn sẽ kích thích khu vực tạo quyết định trong bộ não” – Suzanne Higgs, một tiến sĩ và là nhà nghiên cứu của ĐH Birmingham nói. “Và đó chính là động lực cho bộ não của bạn luôn trong tình trạng kiểm soát.”
5. Để bàn ăn gần một chiếc gương
Trong một cuộc khảo sát cũng được thực hiện bởi Smeesters, những người ngồi ăn trước gương gọi món ít hơn 19% những người bình thường. “Tự ngắm bản thân trong gương khiến bạn nhận thức được cơ thể của mình và mục tiêu giảm cân mà bạn hướng tới. Do đó, bạn đặc biệt chú ý hơn tới lượng thức ăn mà bạn đang tiệu thụ và đẩy chiếc đĩa đang ăn sớm hơn dự định.” Không có cái gương nào trước mặt bạn ư? Hãy đẩy ghế ra ngồi chỗ gần cửa sổ để bạn có thể nhìn thoáng qua xem mình đang ăn gì.
Bảo Yến
Hôm nay làm 2 món bánh và món phở
Bánh làm bằng bột Yến mạch và thêm dừa vào rất thơm ngon . Namnam
Bánh Bò hấp cũng ngon namnam
Phở bò Namnam
Tôi nói với cuộc sống rằng hãy lấy đi lòng tự trọng của tôi, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng cuộc sống không thể lấy đi lòng tự trọng của tôi, nhưng tôi có thể từ bỏ tự trọng của mình khi tôi muốn.
Tôi nói với cuộc sống rằng hãy làm cho đứa con tật nguyền của tôi được lành lặn, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng tâm hồn đứa con của tôi thật hoàn hảo, và thân thể chỉ là tạm thời mà thôi.
Tôi nói với cuộc sống hãy ban cho tôi sức chịu đựng, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng sự chịu đựng có được một phần do những đau khổ gây nên – và sự chịu đựng không phải là một đặc ân ban tặng – chịu đựng là một bản năng sống.
Tôi nói với cuộc sống hãy mang đến cho tôi niềm hạnh phúc, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói sẽ mang đến những điều may mắn cho tôi và hạnh phúc sẽ khởi nguồn từ chính bản thân tôi.
Tôi nói với cuộc sống hãy làm giảm đi những nỗi đau trong tôi, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói rằng sự chịu đựng giúp tôi thoát khỏi những lo lắng vật chất và mang tôi đến gần cuộc sống hơn.
Tôi nói với cuộc sống hãy giúp tôi luôn chín chắn, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng tôi phải biết tự trưởng thành, nhưng cuộc sống sẽ tô điểm thêm vào những năm tháng trong đời tôi với những lần vấp ngã giúp tôi có thêm những kinh nghiệm sống.
Và khi tôi nói với cuộc sống rằng hãy giúp tôi có thể yêu một người nào đó nhiều như người đó đã yêu tôi, cuộc sống nói với tôi rằng cuối cùng tôi cũng hiểu ra vấn đề rằng cuộc sống không là một phép màu để cầu xin, cuộc sống là cơ hội để tôi được yêu thương và biết yêu thương.
Cuộc sống không cố ý muốn làm chúng ta e dè sợ hãi, mà chỉ muốn chúng ta hiểu và sống mà thôi.
Hạnh Nguyễn phỏng dịch


































